10 Chương 2: Người đẹp và quái vật (1) – Truyện (Mau xuyên cổ tích) Hệ Thống Chữa Nghiệp mới nhất

Chương 2: Người đẹp và quái vật (1)

Cái không gian lặng thing lại có chút âm u, tiếng Natsu vừa hét lên vang vọng cả lâu đài, chấn động. Ngay lập tức một tiếng gầm lớn vang lên, điên cuồng cùng những tiếng đổ vỡ.

TOANG!!

Bạn đang đọc: Chương 2: Người đẹp và quái vật (1) – Truyện (Mau xuyên cổ tích) Hệ Thống Chữa Nghiệp

Natsu cau mày: “Con này chắc cũng lớn đi.” sắn ống ta áo, xách váy đi ra ngoài.

“Cái thứ đồ này vướng víu thật đấy!”

Xoạt-

Trực tiếp cúi xuống xé toạc luôn phần chân váy làm nó ngắn đến đầu gối.

“Giờ thì tốt hơn rồi!” thoải mái bước ra ngoài. “Để xem, quái vật kia có ra gì không nào.”

Vừa đi vừa nhìn ngó xung quanh, không một chút sợ hãi. Căn nhà không có lấy một bóng người, cảm giác như đồ vật xung quanh đang nhìn chằm chằm vào mình vậy, Natsu nhíu mày. Hình như cái cốt truyện cái hệ thống kia vừa rồi có nói cái đám người hầu cũng bị nguyền thành đồ vật thì phải?

Natsu đi xuống đại sảnh, gần trên bục để một dàn nhạc, trên đàn dương cầm lại thấy một cây nến đang được đốt, tuỳ tiện sờ bụng hình như cũng hơi đói, tiến tới cầm nến nên tính ăn mấy đốm lửa nhỏ đó. Thì đột nhiên giá nến bất ngờ cử động, bật ra khỏi tay Natsu.

“Cô gái, tinh thần cô có được bình thường không vậy? Cô đói đến nỗi cái gì cũng cho được vào miệng sao?” cây nến đứng trên mặt đàn trống hông nhìn Natsu.

Nếu như không phải đã biết trước mấy món đồ này có thể di chuyển, Natsu sợ rằng mình sẽ nỡ tay mà đập mạnh nó xuống mất.

Vuốt cằm quan sát cây nến: “Mày quả nhiên là nói được.”

Cây nến nhận ra, lập tức bịt miệng: “Không không! Đừng hoảng sợ, tôi là một đồ vật vô tri thôi, không cần hoảng!!” Khua khua ngọn nến hai bên tỏ ý, xong ngay lập tức ngay ngắn đứng im như chưa có việc gì sảy ra.

Natsu nhíu mày: “Biết diễn thật đấy, nhìn ta có giống đang sợ hãi không?”

Đáp lại Natsu chỉ có sự im lặng…

Cầm cây nến Natsu cau mày, lắc lắc vài cái: “Trả lời coi!”

Không chịu được cuối cùng cũng có âm thanh vang lên: “Đ-Được rồi… mau dừng lại, t-tôi nói!”

Natsu khoát tay đặt nó xuống: “Thế phải dễ không. Nói đi, tại sao chúng mày lại phản ứng như thế?”

Cây nến lấy lại tinh thần, thở phào một hơi mới cử động nói: “Còn không phải trước đó khi mới bước vào lâu đài thấy chúng tôi cử động nên cô mới sợ hãi ngất đi sao? Cô mà ngất nữa thì chúng tôi phải làm sao giờ!”

Natsu nhìn chằm chằm nó: “Chứ không phải vì quái vật nên mới ngất sao?”

Nến lập tức khó chịu: “Cô ngất vì cái gì cô còn không biết thì chúng tôi sao biết được! Khoan đã…. Ai cho phép cô gọi chủ nhân thô tục như vậy chứ!!?”

Natsu thản nhiên cười, thấy cái nên này khua khua rất thú vị: “Vậy được rồi, ta sẽ gọi nó là động vật lắm lông!”

“Là chủ nhân! Phải gọi là chủ nhân!!” Gào thét phẫn nộ.

Natsu cười nói: “Hắn là chủ ngươi chứ có phải chủ ta đâu?”

Cây nến tức giận: “Cô đã quên mình ở đây thay thế cha mình trả ơn chủ nhân rồi sao? Bây giờ ngài ấy đã là chủ nhân cô rồi!”

Natsu vỗ tay: “À, đúng rồi nhỉ! Quên mất đấy! Xin lỗi nhé.”

Nến vẫn không hài lòng: “Đừng có tỏ ra bình tĩnh nhận tội vậy! Không có lấy một chút thành khẩn nào khi vừa nói xấu chủ nhân mình sao?”

“Nhưng mà hắn xấu không phải sao?” Ánh mắt sáng chói nhìn nến cười.

Như bị điệu bộ kia của Natsu làm yếu lòng, hiện tại Natsubelle vẫn là đại mĩ nhân nha.

“Phải! Nhưng không được nói to!” Vừa nói xong nến lập tức ôm chặt miệng: “Coi như ta chưa nói gì!!”

Natsu thú vị cười: “Vui thật đấy! Ngoài ngươi ra còn ai ở đây biết cử động nữa không? Cho ta xem đi!”

“Còn thì còn nhiều đấy, nhưng cô….” ngập ngừng.

“Sao?” Natsu khó hiểu nhìn nó.

“Cô….”

“Nói nhanh lên coi.”

Cảm giác như mặt cây nến ngày càng đỏ.

“Cô thay đồ bình thường vào được không?! Sao lại mặc bộ đò hở hang thế kia chứ!!?” che mắt không dám nhìn xuống phần chân Natsu.

Natsu ngó xuống: “Nó có làm sao đâu chứ?” Trong hội còn nhiều người mặc ngắn hơn mà.

Cây nến câm nín: “Chắc trước đây cuộc sống dân thường của cô khó khăn lắm nhỉ?” Thương hại mà nhìn Natsu đang tiếc rẻ một cái váy.

“Hả??”

“Quay về phòng đi, tủ áo sẽ giúp cô lấy đồ.”

“Nhưng ta đói!”

Nến càng thương hại hơn với Natsu, chắc hẳn cô gái này đã phải chịu đói vài ngày. “Tôi sẽ kêu người chuẩn bị, cô thay xong xuống ăn là được rồi.”

“Không thể ăn luôn sao?” Bộ dáng tội nghiệp xoa xoa cái bụng.

Đúng lúc này, một lần nữa tiếng gầm lại vang lên cả lâu đài. Natsu nhìn qua hành lang trên tầng, qua cái bóng có thể thấy được, một thân hình lông lá đầu giống sư tử đang gầm gừ bước đi.

Cây nến bên cạnh đã sớm sợ hãi không dám động, ngược lại Natsu lại rất thản nhiên: “Cuối cùng cũng thấy rồi!” Một mạch qua cầu thang chạy đến chỗ quái vật.

“Oi!! Cái thứ mình đầy lông lá, đứng lại nói chuyện tí!” Tiếng gọi khiến những đồ đạc trong nhà không hiểu sao tự động ngã ngửa.

Xem thêm: “Té ngửa” vì hậu trường cảnh giường chiếu cạnh bờ biển của Châu Vũ Đồng – Cung Tuấn

Tiếng xì xầm run sợ vang lên từng đợt.

Quái vật mình đầy lông lá nào đó chợt dừng bước chân lại, quay đầu nhìn lại Natsu nhe răng trợn mắt.

Natsu tiến lại gần nó không chút sợ hãi: “Chà! Cũng to phết, cưỡi được không đây?” rất tự nhiên đánh giá không để ý đến sắc mặt quái vật ngày càng dữ tợn. Nó cao gấp đôi Natsu, gằn mặt nhìn xuống.

“Ngươi!” Giọng nói khàn khàn lại trầm thấp nhìn Natsu đánh giá: “Người con gái đẹp nhất ư?” Nghi hoặc hỏi.

Natsu lúc này, tóc tai rối mù, trang phục rách rưới, lại hớn ha hớn hở không khác gì con điên cười. Nếu không phải có khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xẻo thì có thể đã sớm bị nghi ngờ là ăn mày chui từ đâu vào rồi.

Natsu nhìn lên quái vật: “Không đúng lắm nhưng ở đây ta tạm chấp nhận, nếu ngươi nói ta là đàn ông thì ta sẽ vui vẻ hơn!”

Quái vật cúi sát xuống ngửi ngửi xung quanh Natsu: “Belle….”

Bị cái thứ hơi thở nóng nóng lại hôi hôi sát vào người, mũi thính như Natsu bắt đầu gay: “Be cái CMN lè lè! Tránh xa ta ra!” khịt khịt mũi vài lần đẩy thẳng quái vật ra.

Bị đẩy ra, khuôn mặt quái vật sửng sốt một chút rồi ngay lập tức nhăn lại, thân thể như to ra gầm gừ: “Ngươi…! Dám đẩy ta!!” tay lớn đưa lên định cào xuống Natsu.

Natsu nhướng mày, nhanh tay hơn tát cái ‘Bốp!’ vào mặt quái vật.

Không gian yên tĩnh…

“Tỉnh chưa?”

Không thấy trả lời, Natsu tát thêm cái nữa.

Tiếng hút khí lạnh vang lên xung quanh, thử ngó ngàng một chút không thấy gì Natsu lại nhìn lên quái vật vỗ vỗ đầu.

“Không chơi với mày nữa, về phòng ăn chờ tao lên thay đồ rồi xuống!”

Quái vật vẫn đứng im đơ người.

Natsu nhăn mặt: “Còn không đi? Hay mày muốn ta cho mày lên lò mổ trước?”

Đôi mắt quái vật trừng lớn, chớp mắt cái đã mất hút. Đến khi nó hoàn hồn không hiểu sao đã ngoan ngoãn ngồi trên bàn ăn rồi. “Tại sao… ta lại làm theo lời đứa con gái đó chứ!!?”

Natsu thoải mái đi về phòng, vừa đi vừa ngân nga: “Thịt gà, heo quay, thịt cá……v…v…thịt quái vật…”

Câu hát vang lên suốt hành lang đường làm không khí có chút lặng.

Đồ vật xung quanh mang một tâm trạng: Cô gái này còn quái hơn cả chủ nhân nữa!!

Vậy nên người ta mới có câu, chỉ có quái vật mới trị được quái vật thôi.

Natsu bước vào phòng đã thấy một bộ váy lộng lẫy đặt trên giường rồi. Nhíu mày nhìn nó, cũng không thèm động vào, tiến về phía tủ quần áo mở ra, cái quần thụng mỏng cùng áo trong màu trắng, thay vào bộ váy rách kia rồi thoải mái nhìn ngắm đi ra ngoài. Cả quá trình còn không thèm để ý cái tủ quần áo đang di động nhìn mình mà than vãn tiếc nuối.

Làm xong hết thảy Natsu đi ra ngoài, bộ dáng dễ vận động chạy ngay xuống phòng ăn.

Bang!

Đá cửa đi vào.

“Ta tới rồi đây!”

Đồ ăn cùng nến, không khí ấm áp xung quanh toả khắp phòng. Quái vật thay đồ mới cũng chỉnh chu hơn. Cả căn phòng chỉ có mỗi Natsu là không hoà hợp lắm…

“Ăn ngon nhé!” Natsu cười tươi nói.

Quái vật làm bộ hồi thần, bắt đầu cắm đầu vào bát súp trước mặt không cần dùng thìa mà thô tục ăn. Như hành động hàng ngày của nó…

Natsu không quan tâm, ngồi vào ghế đối diện quái vật, tuỳ tay cầm cái đùi lên ăn. So với quái vật tốc độ còn nhanh hơn.

Tiếng cắn xé đồ ăn vang dội rồi tiếng lạch cạch của bát đĩa.

Quái vật đang ăn cùng phải ngừng lại ngước lên nhìn, thộn mặt cùng những đồ vật đáng thương bị nguyền rủa nhìn đối diện: “…”

Không có một chút rụt rè gì luôn.

Quái mặt nhăn nhó, hơi cúi xuống nói với cái đồng hồ bên cạnh: “Không phải ngươi nói đây là cô gái đẹp và hiếu thảo nhất ngôi làng đó sao? Cái dáng vẻ kia có giống một người đẹp không hả?”

Đồng hồ lắc lư: “Là nói hiếu thảo xinh đẹp chứ đâu có nói nết na thuỳ mị, người ta dù sao cũng là dân thường thôi mà chủ nhân.” cảm thán.

( Cha Belle : Nó không phải con ta thì những ngươi muốn nó nết na kiểu gì ! ?

T/g: Ai nói con gái không được ăn mạnh bạo!? Cố lên các chị em!)

Natsu ngồi gác một chân lên ghế, đồ ăn trước mặt đã ăn hết còn muốn với thêm sang chỗ quái vật.

Quái vật nói gì đi nữa trước đây cũng là hoàng tử, không biết từ bao giờ đã bị dã tính chiếm lấy. Nhưng nhìn bộ dạng Natsu trước mặt nó cảm giác…. bản thân thật sự cần trở lại gọn gàng một lần nữa.

Quái vật hỏi đồng hồ: “Có phải trước đây ta cũng kinh khủng vậy không hả?” nhìn sang Natsu đã chuyển từ dĩa ra bốc tay, tay còn lại cầm cả bát lên húp, hắc tuyến đầy đầu nói.

Đồng hồ ngập ngừng: “…….Sấp sỉ thưa ngài.”

Quái vật: “…”

Chấp nhận cầm thìa lên ăn một cách lịch sự.

Natsu thấy đối diện quái vật đột nhiên nghiêm túc, lúc mày mới nhớ đến, bản thân mình đang là khách mà hơi vô lễ nên cũng chỉnh đốn lại ngồi ăn đàng hoàng. (Hoàn toàn quên trước đó đã tát chủ nhà mấy cái vào mặt.)

Xem thêm: Việt Anh (diễn viên) – Wikipedia tiếng Việt

Hệ thống Lucy quan sát mà cạn lời: [Không biết ai mới là người giúp người kia thay đổi đây. Cảm giác như nhiệm vụ này nên giao ngược lại thì đúng hơn.]

////////////////////////////////
Hết chương 2.