13 O nữ du kích Quảng Trị từng nổ súng ám sát Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu là ai? mới nhất

Sau ngày nước nhà thống nhất, người nữ du kích ấy đã có những năm tháng rất dài làm việc ở Phòng Văn hóa thông tin huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Công việc mà chị đảm trách là bảo quản và hướng dẫn cho khách thập phương đến tham quan Nhà lưu niệm của Cố Tổng Bí thư Lê Duẩn tại làng Hậu Kiên, xã Triệu Đông, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị.
42 năm sau ngày nước nhà thống nhất, một buổi chiều khi trời Quảng Trị vẫn còn dai dẳng những cơn mưa, tôi cùng với một đồng nghiệp ở Báo Quảng Trị ngược đường tư thành phố Đông Hà để tìm về thôn Hà Xá, xã Triệu Ái, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị.

Chị Trịnh Thị Thanh Mão

Từ quốc lộ 1A ngược lên chừng non cây số, chúng tôi dừng xe ở một ngã ba đường để hỏi thăm nhà chị, có rất nhiều đứa trẻ đang chơi đùa ở đấy đã nhanh nhảu xung phong dẫn đường cho chúng tôi. Một không khí vô cùng ấm áp, tôi có cảm giác dường như ở đây ai cũng biết một cách rất tường tận về chị…

Bạn đang đọc: O nữ du kích Quảng Trị từng nổ súng ám sát Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu là ai?

Qua tuổi lục tuần, chị vẫn sống một mình trong căn nhà khá thoáng đãng và ngăn nắp, bao nhiêu năm tháng trôi qua với bốn mùa mưa nắng, chị vẫn thế, một mình hôm sớm đi về. Thấy chúng tôi bước vào, chị chạy ra đón tận ngõ với vẻ mặt rất tươi tắn và hồ hởi. Nếu như không biết trước đôi chút về chị thì khó ai hoàn toàn có thể nhận ra rằng chị là người phụ nữ đã trải qua quá nhiều nỗi đắng cay, mất mát … Mời chúng tôi uống bát nước chè xanh tự tay chị hái ngoài vườn nhà, trong làn khói thơm ngào ngạt chất đồng quê dân dã ấy chị kể :
Nhà chị có cả thảy 4 anh chị em, 1 con trai và 3 con gái. Cha chị từng tham gia cách mạng, rồi bị địch bắt giam, chúng đánh đập, tra tấn rất là dã man cho đến năm 1960 thì ông mất. Nghẹn ngào trước nỗi hờn căm so với bọn phản quốc bán nước, mới 14 tuổi, người anh trai của chị đã ” nhảy núi ” lên xanh để theo những chú bộ đội quyết một lòng trả thù cho người cha kính yêu. Người mẹ già của chị cứ sớm hôm tần tảo nuôi 3 người con gái .
Năm 1964, mới 14 tuổi chị cũng đã theo gót cha và anh trai mình tham gia vào Đội thiếu niên bảo mật an ninh mật làng Hà Xá và giữ chức Đội trưởng. Chỉ trong một thời hạn ngắn, Đội thiếu niên an ninh Hà Xá đã lập nên nhiều chiến công vang dội, đơn cử như việc đánh cháy 4 xe của địch, trong đó có 3 xe chở vũ khí, quân trang ; 1 xe của viên quận trưởng Quận Hương Trà. Bản thân chị đã đánh cháy 2 xe trong số đó …
Ngoài ra, chị đã rất tích cực cùng những đội viên khác đào hầm, gài chông chống những trận càn của địch. Thành tích của chị cứ ngày một nhân lên, chị được tổ chức triển khai và những bạn trong Đội đặt nhiều niềm tin và yêu dấu. Tháng 9-1967, khi gần tròn 18 tuổi chị đã vinh dự được kết nạp vào hàng ngũ của Đảng và được giao nghĩa vụ và trách nhiệm làm Bí thư chi bộ thôn Hà Xá .
Năm 1969, được tin Bác Hồ mất, ta quyết định hành động phải tổ chức triển khai ngay một buổi lễ truy điệu Bác ở thôn Hà Xá. Được ngụy trang dưới nguyên do sẵn sàng chuẩn bị cho lễ cầu an của làng nhân ngày rằm tháng tám nên bọn địch không hề hoài nghi gì. Buổi lễ đã diễn ra rất là trang nghiêm, lôi cuốn sự quan tâm và tham gia của hàng trăm người dân trong thôn Hà Xá trong đó quân nhân ngụy quyền TP HCM cũng đến dự khá đông. Khai lễ, ông Trịnh Cách – Hội chủ của làng khấn lạy xong, Ban tổ chức triển khai ra mắt ông Hà Tồ – Một quần chúng cốt cán trong làng bước lên công bố nguyên do của buổi lễ .
Tất cả mọi người đều đứng dậy, sửa sang phục trang chỉnh tề, giật mình ông Hà Tồ công bố : ” Lễ truy điệu Bác Hồ, một phút mặc niệm khởi đầu “. Trúng kế một quả đau, bọn địch đến dự lễ lồng lên như những con voi rừng sa bẫy. Sau lần ấy, trải qua bọn chỉ điểm, địch khoanh vùng bố ráp triền miên. Chị và nhiều đồng đội khác đã rơi vào tay giặc. Hơn một năm trời bị giam giữ và tra tấn ở Ty abcxyz Quảng Trị và khu Lao Xá Quảng Trị .
Địch đã sử dụng không thiếu bất kỳ một thủ đoạn thẩm tra nào để hòng khai thác ở chị và những chiến sỹ của chị những thông tin về những tổ chức triển khai cách mạng. Không tìm được dẫn chứng gì, sau cuối chúng đành phải trả tự do cho chị. Sau khi ra tù, bọn địch nham hiểm sắp xếp cho chị làm Trung đội phó lực lượng Nhân dân tự vệ ở địa phương .
Thời điểm này, địch triển khai bình định vô cùng ráo riết, nhiều tổ chức triển khai cơ sở bị vỡ, nhiều chiến sỹ của chị bị quyết tử. Mới ra tù, đang bị địch theo dõi do đó việc nối lại liên lạc với tổ chức triển khai gặp rất nhiều trở ngại. Chị vô cùng lo ngại, nhưng rồi sau cuối chị cũng nhận cái chức Trung đội phó lực lượng Nhân dân tự vệ mà địch giao .

Sẵn có súng đạn của địch trong tay, đêm đêm chị vác súng ra đồng dí mũi súng xuống đất bắn cho hả giận. Mỗi lần như thế, bọn địch lại hoang mang nhả đạn bừa bãi ra đồng, tình hình đó đã làm cho nhiều tên địch vô cùng lo sợ, cứ khi đêm đến là cố thủ một nơi không dám lê thân ra khỏi chốt.

Xem thêm: 10 kỷ lục mang thai khiến cả thế giới ‘choáng ngợp’

Hơn một tháng sau khi ra tù chị mới móc nối lại được với tổ chức triển khai và được bầu vào Thị ủy viên của thị xã Quảng Hà. Thời gian này, với vai trò Trung đội phó Nhân dân tự vệ, chị được lực lượng bảo mật an ninh Quảng Hà phó thác nhiều trách nhiệm quan trọng hơn, như đưa đón những chiến sỹ biệt động thành của ta dưới dạng thầy tu, sinh viên, thương gia vào vùng nội thành của thành phố để hoạt động giải trí .
Tháng 9 năm 1970, tại Trường Tiểu học thôn Bồ Bản, xã Triệu Trạch, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị, abcxyz và chính quyền sở tại TP HCM tổ chức triển khai lễ khánh thành mạng lưới hệ thống ” ấp kế hoạch ” và chương trình ” Bình định nông thôn ” lê dài trong 3 ngày .

sung
Khẩu súng K54 chị Mão đã siết cò để ám sát Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu – Hiện đang được trưng bày tại Phòng VHTT huyện Triệu Phong

Theo những thông tin mật mà phía ta nắm được thì lần này chúng sẽ tổ chức triển khai rất lớn với sự xuất hiện của nhiều quan thầy cố vấn Mỹ cùng với nhiều quan chức cấp cao của ngụy quyền TP HCM. Đồng chí Nguyễn Hiền, thuộc lực lượng bảo mật an ninh Quảng Hà đã giao trách nhiệm cho chị cùng với hai chiến sỹ khác nữa đó là anh Thành và chị Hạnh, phải tổ chức triển khai ám sát tên quận trưởng Ấm ngay tại buổi lễ khánh thành. Chị sẽ là người nổ súng, hai chiến sỹ của chị sẽ đứng ở vòng ngoài để phòng khi nguy hiểm .
Đến trước ngày diễn ra lễ khánh thành, một nguồn tin mật báo cho ta là Tổng thống của chính sách ngụy quyền TP HCM Nguyễn Văn Thiệu sẽ đích thân bay từ Hồ Chí Minh ra dự lễ. Từ đêm hôm trước, từng đoàn xe GMC chở đầy lính ngụy từ Đông Hà, chi khu Quảng Trị ồ ạt đổ quân về làng Bồ Bản. Ngôi làng nhỏ quanh năm vốn yên bình sau lũy tre xanh phút chốc bổng trở nên rối loạn bởi hàng ngàn tên lính với đủ loại sắc phục như Thủy quân lục chiến ; Cảnh sát ; Bộ binh, Nhảy dù … Là trung đội phó lực lượng Nhân dân tự vệ, chị cũng được điều động vào ” hành binh danh dự ” .
Sáng hôm ấy, mọi vị trí của ta đều đã sẵn sàng chuẩn bị chu đáo để sẵn sàng chuẩn bị hành vi. Khi Nguyễn Văn Thiệu trong bộ com-plê màu xám tro bóng loáng bước lên lễ đài danh dự giữa bốn bề là abcxyz, binh lính đứng vòng trong, vòng ngoài. Lúc ấy, bỗng dưng trời chuyển mưa rất lớn, gió cuốn tung cát bụi mịt mù, biết là thời cơ đã đến, chị lách người, quàng vội chiếc áo mưa rồi rút súng nhằm mục đích thẳng vào mặt Thiệu để siết cò. Cạch – đạn không nổ. Khi quân ngụy đang nhốn nháo vây hãm lấy Thiệu để che mưa, cản gió thì chị cùng với hai chiến sỹ của mình quyết định hành động rút lui .
Sau này, khi lý giải hiện tượng kỳ lạ súng bắn không nổ, chị nói : ” Trước đó chúng tôi đã bắn thử rất tốt. Có thể là do súng đã được cài sẵn đạn từ lâu, với lại khâu dữ gìn và bảo vệ súng không cẩn trọng nên khi siết cò súng không điểm hỏa được, tiếc thật, giá như hôm ấy súng nổ, chắc như đinh Thiệu sẽ chết … “. Tháng 5-1971, chị được rút lên chiến khu, đồng thời được bầu giữ chức Phó abcxyz Đảng ủy xã Triệu Ái .
Đến tháng 4-1972, trong một cuộc tiến công để giải phóng Thành Cổ Quảng Trị, chị trúng đạn của quân địch và bị thương rất nặng, sau lần ấy chị được đưa ra hậu phương miền Bắc để chữa trị và an dưỡng. Năm 1973, nhân ngày Đại hội người trẻ tuổi quốc tế tổ chức triển khai tại Cộng hòa Dân chủ Đức, Trung ương đã cử chị đi dự, để tố cáo tội ác của Đế quốc Mỹ và bọn tay sai so với nhân dân Nước Ta. Chất giọng miền Trung nhỏ nhẹ, chất phác của chị đã làm cho biết bao tâm hồn của bạn hữu ở khắp năm châu bốn bể rung động, sẻ chia .
Những câu truyện từ hơn 40 năm trước chị kể cho chúng tôi nghe giờ đây mà vẫn cứ như vừa mới xảy ra, những diễn biến vẫn cứ như còn hôi hổi nóng. Trong khi kể chuyện với chúng tôi, đôi lúc thấy chị rơm rớm nước mắt, có lẽ rằng đấy là những giọt nước mắt chứa chan tình đồng đội, như những thông điệp chị muốn gửi theo những linh hồn đang siêu thăng cùng mây ngàn, gió núi .

Sau ngày thống nhất non sông, chị được bố trí về công tác ở Huyện Đoàn Triệu Phong. Đến năm 1980, chị chuyển biên chế về Phòng Văn hóa thông tin huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Công việc mà chị đảm trách là bảo quản và hướng dẫn cho khách thập phương đến tham quan Nhà lưu niệm của Cố Tổng Bí thư Lê Duẩn tại làng Hậu Kiên, xã Triệu Đông, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị.

Xem thêm: Skewb – Wikipedia tiếng Việt

Hằng ngày, chị phải đạp xe đạp điện đi gần cả chục cây số để đến nơi thao tác. Khó khăn thì nhiều lắm, nhưng chẳng khi nào chị nề hà với việc làm, khi nào chị cũng nghĩ rằng bản thân chị còn suôn sẻ hơn rất nhiều so với những đồng đội đã quyết tử. Chị cảm thấy vui nhiều hơn trong việc làm ra mắt về cuộc cách mạng của nhân dân ta, về quê nhà Quảng Trị can đảm kiên cường, về vị Cố Tổng Bí thư của Đảng cho nhiều người khác biết .
Tháng 5-2002, chị nghỉ hưu theo chính sách, rồi trở về sống một mình ở quê nhà cho đến thời nay. Tên của chị là Trịnh Thị Thanh Mão, người con xuất sắc ưu tú của làng Hà Xá, xã Triệu Ái, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Suốt một cuộc sống, chị luôn là một thiếu niên gan góc, quật cường, một chiến sỹ trung kiên, một cán bộ văn hóa truyền thống tận tụy với việc làm và là một công dân đầy nghĩa vụ và trách nhiệm trước hội đồng …
Với những gì đã góp sức cho quê nhà và Tổ quốc, chị Mão đã lần lượt được nhận 2 thương hiệu dũng sĩ diệt xe cơ giới ; 3 Huân chương chiến công hạng III ; là chiến sĩ thi đua toàn khu Trị – Thiên năm 1971 – 1972 ; Huy chương vì sự nghiệp văn hóa truyền thống và cách đây 7 năm, nhân ngày kỷ niệm 35 năm ngày thống nhất nước nhà vào tháng 4 năm 2010, chị vinh dự được nhận Huân chương Độc lập hạng Ba do quản trị Nước trao tặng.