Xóm trọ nghèo trong truyện Hai đứa trẻ để lại cho người đọc nhiều suy ngẫm. Em hãy phân tích hình ảnh phố huyện lúc chiều tà với thiên nhiên cũng như hình ảnh con người khi cuộc sống bắt đầu chìm vào màn đêm.

phân tích hình ảnh đoàn tàu ở hai đứa trẻ

Phân tích hình ảnh thành phố huyện lúc chạng vạng

Hai đứa trẻ là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất cho đời thơ của Thạch Lam. Bằng những câu văn giản dị, mộc mạc, Thạch Lam đã vẽ nên bức tranh buổi chiều ở xóm nghèo đầy bình yên, êm ả mà sâu lắng, đầy cảm xúc.

Các thiết kế rất đơn giản nhưng vô cùng tinh tế. Một Ảnh thành phố lúc hoàng hôn Có sự đan xen hài hòa giữa cảnh sắc thiên nhiên, cuộc sống đời thường và vẻ đẹp tâm hồn con người.

Tác phẩm mở đầu bằng những nốt nhạc đơn giản, hay thay đổi từ thiên nhiên. Để vẽ nên bức tranh của mình, Thạch Lam đã sử dụng một óc quan sát rất tài tình. Anh ấy tận dụng tối đa thị giác và thính giác của mình để tạo ra các cảnh, và mỗi cảnh sẽ mở ra thành cảnh tiếp theo, hỗ trợ, tô điểm. Tình hình buổi chiều ở thành phố huyện bắt đầu bằng “Tiếng trống … Tiếng trống thu là tiếng trống đánh dấu sự kết thúc của một ngày dài, âm thanh của từng âm tiết cất lên nghe u ám, đầy xót xa. Tiếng trống thu như giục giã gọi chiều. Một không gian yên tĩnh đến mức tác giả có thể nghe thấy cả tiếng muỗi vo ve. Và xa xa vọng lại tiếng ếch nhái từ cánh đồng xa. Đến trước nhà, chúng tôi nghe thấy tiếng động của chiếc giường trại cũ kỹ đã mục nát và mục nát. Cả thế giới dường như tràn ngập một không gian tĩnh lặng và yên bình pha chút u buồn, thê lương đến ảm đạm. Một loạt âm thanh động cộng hưởng với nhau gợi lên một không gian tĩnh lặng, trống trải khi chạm vào. Lối viết tài tình của Thạch Lam khiến lòng người loạn nhịp.

Đọc thêm >>> Toàn cảnh bài phân tích hình ảnh xóm nghèo thành phố

Điều đặc biệt ở Thạch Lam là ông không cần dùng đến những nét vẽ cao siêu mà chỉ cần vẩy tay là có thể vẽ nên cái hồn của những cảnh vật bình dị, mộc mạc cũng đã khiến ông trở thành một kiệt tác. Bên cạnh những âm thanh đặc trưng, ​​nhà văn còn đan xen những đường nét, hình ảnh, màu sắc chân thực của bức tranh xóm chiều. Nó là Phương Tây đỏ như lửa đốt và mây hồng như than sắp tàn.Mặt trời dần nghiêng bóng về phía tây, những tia nắng không còn rực rỡ và rực rỡ như buổi trưa mà đã chuyển dần sang màu đỏ, lóe lên lần cuối trước khi tắt dần. Dấu hiệu của vận rủi sắp ập xuống, bóng tối xâm chiếm từng thớ thịt đất trời. Màu đỏ vốn dĩ là một gam màu tươi sáng nhưng trong ngữ cảnh lại gợi lên sự buồn bã, hiu quạnh của cảnh vật và lòng người. Đó là một thủ thuật quen thuộc trong thơ cổ điển: “Lặng lẽ bờ xanh gặp bãi vàng ”

Những nét vẽ quen thuộc của bức tranh thiên nhiên trong bầu trời chiều được vẽ: “Những khóm tre đầu làng đen kịt, đẽo gọt lên trời ”. Hình ảnh đám trẻ làng trước chén tạc trên nền trời xám xịt. Đó là một bức tranh hiện thực, khi thời gian dần chuyển sang chiều tối, nhìn về phía xa, ta chỉ còn là một bóng mờ của cảnh vật, toàn bộ cảnh vật đen kịt hiện rõ trên nền trời. Không gian dường như chỉ bị bao trùm bởi một màu u ám, nhạt nhòa.

Không quá xa hoa, không thô thiển mà với những câu văn giản dị, rất chân thực đã lột tả rõ nét cái hồn, cái hồn của cảnh sắc làng quê Việt Nam, rất đỗi bình yên, nhẹ nhàng mà đượm buồn.

Cảnh thiên nhiên chỉ là khúc dạo đầu cho cảnh mở đầu cho sinh hoạt của người dân trong xóm lúc chập choạng tối. Hoạt cảnh của cuộc sống thường nhật mở đầu bằng cảnh họp chợ kết thúc: Chợ họp từ lâu giữa phố văn hiến. Mọi người rời đi và tiếng ồn ào biến mất. Trên mặt đất chỉ còn lại rác rưởi, vỏ bưởi, vỏ thị, lá nhãn và bã mía. Không gian tĩnh lặng với những hình ảnh ảo não, chất thải, chất thơ được liệt kê: đó là rác, vỏ bưởi, bã mía. Nó là thứ cuối cùng còn sót lại sau khi tham quan chợ. Vì vậy, những đứa trẻ tội nghiệp đáng thương cúi xuống đất để tìm kiếm và nhặt những gì người bán hàng để lại. Cảnh chợ tuy là chợ tàn, chợ buồn, xa xác đến ám ảnh. Và cái mùi “ẩm ướt”, cái mùi không dễ chịu vẫn rất “nồng” than phiền” Đắm chìm trong không gian nhưng hương vị này đã quá quen thuộc, đó là mùi quê hương, trở thành tình cảm sâu đậm trong tâm hồn bé Kết. Trong ảnh, khung cảnh cuộc sống nổi bật với hình ảnh những người đã khuất. Tại sao anh ta lại được gọi là người chết? Vì cuộc đời của những người này là một chuỗi dài thử thách và đau khổ, họ bị bao vây và đeo đuổi bởi một cuộc sống nghèo khó. Khởi nghiệp từ những đứa trẻ nghèo vùng ven chợ, mẹ con chị Tí vất vả, mệt nhọc với gánh hàng nhưng chẳng mấy thành công: Ban ngày đi mò cua bắt tôm; Đến chiều tối, cô mới quét dọn cửa hàng này dưới gốc cây sồi, bên cạnh khuôn gạch. Bán cho ai? Một số nông dân trồng lúa hoặc đánh xe, đôi khi thậm chí là những người lính[2] Trong xóm có nhà ông giáo đi gọi tổ tôm, hớn hở ra tiệm ông uống bát chè tươi, hút thuốc lào. Chị Tí không kiếm được bao nhiêu nhưng chiều nào chị cũng dọn hàng, từ chập choạng tối cho đến tối mịt.“; là chị Thị với tiếng cười đầy ám ảnh, chua xót, chán chường. Có phải vì cuộc đời cô ấy đã quá nhiều cay đắng, đã biết đủ cay đắng, đã khóc nhiều đến nỗi nước mắt cạn khô, giờ chỉ còn biết dùng tiếng than khóc thay cho sự thương hại nên chị em Liên vẫn phải đau xót. còn nhỏ đã phải đối mặt với gánh nặng lo cơm áo gạo tiền, tuổi còn vui chơi học hành phải phụ mẹ bán hàng kiếm tiền, mẹ Liên vất vả mưu sinh. ủng hộ cả nhà.

Hình ảnh cuộc sống thường nhật làm cho xóm phố ngày càng nhạt nhòa, khô héo, số phận con người hiện lên thật nhỏ bé, rẻ mạt và đáng thương. Điều này đã là thực tế ở miền Bắc nước ta trong một thời gian.

Dù là cảnh thiên nhiên hay cảnh sinh hoạt đời thường thì việc làm nổi bật hình tượng tâm hồn của nhân vật Kết là điều cốt yếu. Trong tâm hồn cô bé 9 tuổi hiện lên những nét vẽ đẹp và thơ mộng. Dưới con mắt của tác giả tỏa sáng trong tâm hồn trong sáng này một vẻ đẹp tinh tế nhạy cảm trước những biến đổi của thiên nhiên lúc tàn tạ: Phải yêu quê cha đất tổ, ở lại với quê cha đất tổ cho đến cùng. Làm sao cô có thể ngửi và yêu tất cả mùi ẩm ướt bốc lên từ đất, phải tinh tế biết bao để nhìn ra vẻ đẹp và đánh giá cao dáng vẻ, hình dáng và âm thanh của quê hương; Bóng tối buông xuống như xuyên sâu vào lòng Liên, trở thành dư vị thân thuộc, gắn bó. Xét cho cùng, vẻ đẹp tâm hồn của Người tỏa sáng ngời ngời, đó là tấm lòng yêu thương con người sâu sắc. Kể về cuộc đời bà Tý, tiếng cười của bà Thi hay chạm đến trái tim của bà với những đứa trẻ tội nghiệp Liên nhìn thấy cũng lấy làm tiếc, nhưng bản thân cô cũng không có tiền để đưa cho họ. Chỉ cần quan sát tỉ mỉ từng hoạt động, đến từng chi tiết nhỏ nhất cũng đủ thấy Liên quan tâm đến mọi người như thế nào, tình cảm của Liên dành cho những người xung quanh cũng đong đầy tình cảm.

Người dân nơi đây chỉ biết ngồi lặng lẽ, bình yên nhìn dòng đời cứ thế này, nhìn cái đói đang hoành hành mà không thể làm gì khác. Để rồi họ khao khát đến nỗi khao khát một chuyến đi đến Hà Nội để vượt qua, mang đến ánh sáng kỳ diệu, soi rọi cuộc đời trong bóng tối.

Câu chuyện đã trôi qua, nhưng đó vẫn là hiện thực của miền Bắc một thời với cuộc sống cơ cực, cơ cực của người dân, đồng thời bày tỏ sự cảm thông, chia sẻ đối với cuộc sống của những mảnh đời khốn khó này.

=> Bài viết hay nên xem: Phân tích hình ảnh đoàn tàu trong Hai đứa trẻ.

Lớp 11 –

  • Tóm tắt về Hạnh phúc của một thành viên trong gia đình được cứu sống ở lớp 11

  • Ý nghĩa của lời chửi Chí Phèo ở đầu truyện

  • Phân tích hình ảnh đoàn tàu trong Hai đứa trẻ của Thạch Lam

  • Tổng hợp Lời nói ngắn gọn nhất về một tử tù lớp 11

  • Tóm tắt Vào Hoàng cung lớp 11

  • Phân tích bài thơ Tràng giang lớp 11 hay trọn bộ

  • Phân tích bài thơ Từ ấy của tác giả Tố Hữu lớp 11