Từ lịch sử Trung Quốc đưa sân ga đến Việt Nam để suy nghĩ lại về người Việt Nam

Từ việc lịch sử Trung Quốc đưa sân ga sang Việt Nam để suy nghĩ lại về người Việt Nam. Tình cờ sáng nay tôi đọc được status của một anh bàn về vấn đề Trung Quốc đưa giàn khoan dầu ở Việt Nam: Sự kiện Trung Quốc xâm phạm lãnh hải Việt Nam khiến tôi nhớ lại hai câu chuyện mà tôi đã từng xem qua và luôn khiến tôi suy nghĩ:
1- Chắc cách đây 4-5 năm, tôi có dịp đi công tác ở Trùng Khánh (Trung Quốc) và tôi có làm việc với một cơ quan bên bạn. Trại bạn rất nhiệt tình và tổ chức bữa trưa thân mật. Sếp của bạn rất nhiệt tình mời rượu từ phía Việt Nam. Sau vài tuần uống rượu, anh ta thú nhận rằng anh ta từng là một người lính Trung Quốc đến Việt Nam năm 1979. Anh ta tỏ vẻ buồn bã và nói rằng đó là một sai lầm đáng tiếc của chính quyền Đặng Tiểu Bình. Trong quá trình xâm lược Việt Nam, ông luôn cố gắng hạn chế sự tàn phá, những vụ xả súng và giết người. Ông luôn mong muốn không bao giờ xảy ra những cuộc chiến tranh phi nghĩa như vậy và luôn có nguyện vọng đoàn kết giữa hai dân tộc láng giềng; thực sự là bạn bè, thực sự bình đẳng và thân thiện.
Qua câu chuyện này, tôi rút ra một kết luận rằng tất cả những người Trung Quốc, kể cả những người trong chính quyền Trung Quốc đang tham chiến ở Việt Nam đều không có tư tưởng muốn gây chiến và bành trướng. Họ rất mong muốn hòa bình và ổn định.
2- Khi tôi du học ở Úc, tôi có một người bạn Indonesia đã nghe tôi kể một câu chuyện về lịch sử Việt Nam, trong đó có nhiều đoạn liên quan đến chiến tranh giữa Việt Nam và Trung Quốc, đặc biệt là vào thế kỷ 20. Bạn này đã tự hỏi mình rất câu hỏi nhức nhối: “Chẳng phải Việt Nam và Trung Quốc đều do Đảng Cộng sản cầm quyền sao?” “.
Qua câu chuyện này, tôi nghiệm ra mấy điều: (i) Treo đầu dê bán thịt chó; tư tưởng bá quyền vẫn ăn sâu vào tâm trí của giới tinh hoa Trung Quốc, bất kể họ thuộc hệ tư tưởng nào; (ii) lợi ích quốc gia là tối quan trọng khi nó bị xâm phạm dù là đồng chí (mà không cần biết có thực sự là đồng chí hay không)
Mình định bình luận lại như sau nhưng nè, mặt cũng lộn xộn quá. Đăng ở đây cho tốt:
Đảng hay lãnh tụ nào cũng là dân tộc Việt Nam thuộc về mình. Với đảng CSVN, Trung Quốc và Triều Tiên có thể chế tạo ra tên lửa, dám tấn công từ bốn phương, nhưng không ai có thể đụng vào, tôi không nhìn thấy, ngay cả Campuchia còn đang gặp khó khăn, chia nhau từng kỳ 12 sứ quân trong Trịnh-Nguyễn phân tranh, hiếm khi được quy về một mối quan hệ lâu dài. Bác Hồ nhận thấy điều này mời gọi Dương Cưu Cao hiểu đoàn kết, đùm bọc. Nhìn từ phía Hàn Quốc thì thấy mấy anh Trung Đông, Đông Âu bị Mỹ đánh mà đụng vào thì im thin thít. Không có lý do gì, chiến đấu không có lợi, rất khó đánh – vì vậy Hoa Kỳ sẽ phải tắt vòi. Kết luận cuối cùng là hãy nhìn lại bản thân. Cũng như nhiều người nói Thanh Hóa và Nghệ An phải nhìn mặt nhau, tại sao lại bị ghét, ở mấy khu phía Nam không thuê. Chà, trong khi chị dâu ở Thanh Hóa tuyệt vời như vậy thì các bạn ở Nghệ An cũng tốt và nhiệt tình – trách thì cũng được, nhưng quan trọng là chị xem mình chơi với họ như thế nào để họ hòa hợp. xấu đối với tôi. Mọi người đều có ảnh hưởng. Cái chính là tôn trọng nó và sử dụng nó một cách chính xác, nếu nó không dùng được thì đừng vội vứt bỏ.
Đã đến lúc phải xây dựng lại và giáo dục lại dân tộc Việt Nam, tại sao lại có những con bệnh đi siêu xe đầy tiền. Thậm chí, Thăng Long còn nói, đại gia bất động sản đi Phantom để giải cứu? Phải, tiết kiệm xăng cho điều đó? Đó là một trong những lý do họ biết mọi thứ. Nhưng quan trọng hơn: ở Việt Nam hiện nay, biểu hiện lợi ích nhóm được sử dụng rất nhiều và công khai. Lợi ích nhóm ai cũng hiểu, nước nào cũng có, nhưng khi trở thành chung chung thì lại là nguyên nhân dẫn đến chia rẽ nội bộ, phân biệt giai cấp.
Tôi nghĩ chúng ta phải quay lại những gì Bác Hồ đã kêu gọi: Đoàn kết, đại đoàn kết, đại thành công, đại thành công. Nếu bạn muốn đoàn kết, bạn cần phải được giáo dục lâu dài, nếu bạn muốn được giáo dục lâu dài, bạn cần một thế hệ lãnh đạo quốc gia thông minh. Phải mất ít nhất 50 năm mới có hy vọng hình thành khoảng 3 thế hệ gắn kết, thấu hiểu và kỷ luật, khi họ tôn trọng lẫn nhau, tình đoàn kết giữa những người cùng quê và cùng ngôn ngữ là điều hiển nhiên.
Không biết sau khi mất tôi có nhìn thấy một dân tộc Việt Nam hùng mạnh hay không? Thật quá khó để nói về nó. Bao nhiêu thế hệ người Việt Nam đã ngã xuống để bảo vệ mảnh đất hình chữ S này, cần thay đổi để bớt đổ máu, đổ máu. Đã đến lúc nhận ra rằng chiến tranh không còn là động cơ của sự phát triển, đừng để một số kẻ cực đoan chính trị tranh giành vũ khí và cho rằng chiến tranh là cần thiết để phát triển khoa học công nghệ – sai lầm – lợi ích và chiến tranh giữa các tập đoàn tư bản là thứ đã khai sinh ra google , apple, facebook … những thứ đã thay đổi thế giới – nhưng các cuộc chiến tranh ở Hoa Kỳ ở khắp mọi nơi trong 50 năm qua chỉ quay trở lại internet được phát minh ra để phục vụ con người trên quy mô lớn.